Tôi làm ở đây đã gần 4 năm, đó cũng không phải thời gian quá dài, nhưng tôi vẫn tự hào với những người bạn hay nhảy việc của tôi, tôi là một người đồng nghiệp chung thuỷ.
Mặc dù phòng của tôi có rất nhiều thay đổi, nhân viên cũ thì đi, nhân viên mới lại vào, còn tôi vẫn ở đó, tôi vẫn là nhân viên, mặc dù vậy tôi vẫn luôn luôn phấn đấu. Tôi mong có người đánh giá đúng năng lực của mình.
Sếp tôi cũng thay đổi, cũng đi, nhưng là đi làm nhiệm vụ khác, và người mới về. Đó là một người con gái, chị làm ở đây trước tôi 1 năm. Chị học đúng ngành và làm đúng nghề, còn tôi thì không phải thế, tôi làm trái ngành. Tôi nể chị ở kiến thức chuyên môn sâu rộng. Nhưng tôi và chị khác nhau về quan điểm, chị thích đi sâu vào tiểu tiết, còn tôi, tôi thích nhìn mọi việc một cách tổng quát, có lẽ tôi không đủ kiên nhẫn để đào sâu, nhưng không sao, tôi vẫn rất tự tin vào bản thân mình. Tôi tin mình có thể làm được mọi việc, vì dù sao tôi cũng đã và đang làm trái ngành mà. Tôi thích tham gia các hoạt động công đoàn và tôi cũng đang giữ một chân trong tổ chức ấy. Thế rồi tôi được kết nạp Đảng trước chị.
Thời gian đầu phòng có hai chị em gái nên rất thân thiết và vui vẻ. Rồi khi có thêm một em gái nữa, cả ba chị em cũng vẫn rất hoà thuận, mặc dù chị là trưởng phòng.
Hơn một năm sau, tôi thấy chị đã khác, không chỉ tôi thấy vậy mà em gái trong phòng cũng thấy thế. Chị hay cau có và tức giận vô cớ, chị hay ngồi ủ rũ, rồi chị lại giao việc rất tuỳ hứng. Chị lúc thì nhiệt tình sôi nổi, lúc lại nhặng xị cau có, lúc lại ủ trột buồn bã. Chị không biết cách động viên khích lệ nhân viên mà chỉ biết tức giận và phủ nhận hoàn toàn những gì nhân viên làm được, ngay cả tôi cũng bị như vậy. Tôi không nghĩ đó là sự khắt khe để nhân viên tiến bộ mà đơn giản là tính chị như thế.
Chị chưa có chồng và cũng chưa có người yêu, chị đã gần 30 tuổi. Nhưng tôi không nghĩ điều đó tác động nhiều đến chị như vậy. Tôi nghĩ đó là do áp lực công việc và vì tính chị hay lo nghĩ. Tôi là người rất chỉnh chu trong ăn mặc, nhưng chị lại quá xòê xoà, đôi khi là cẩu thả. Tôi cũng đã góp ý với chị, kể cả những thái độ thất thường của chị nữa, đôi khi tôi cũng phản ứng thái quá, vậy là sinh mâu thuẫn.

Tôi biết tôi vẫn chưa hết duyên với nơi này... (Ảnh minh họa)
Chị ấy cũng là người bình thường, cũng giận, và cái giận ấy chị tích cóp lại. Một ngày, chúng tôi họp phòng, hôm ấy còn có sự góp mặt của Sếp lớn, chị đã cho “nổ trái bom của chị”, chị ngồi kể tội tôi, tất cả những tội từ nhỏ nhặt nhất, những tội đã xảy ra cả 6 tháng trước (vì đã quá lâu, mà tôi cũng không nhớ rõ nó diễn ra như thế nào nữa) chị cũng mang ra để nói. Cuộc họp đó không ai góp ý gì, ngay cả Sếp lớn cũng không nói gì về tôi cả. Tôi biết trong những ý chị nói ấy, tôi cũng có sai, tôi không nói gì. Tôi cũng không tức giận, thật lạ là tôi lại như thế, hay là tôi trơ trẽn, không phải vậy, đơn giản vì tôi cảm thấy chị quá nhỏ nhen.
Nhưng sau vụ đấy, ai cũng biết mọi chuyện đã không như trước được nữa rồi. Tôi hẹn gặp riêng chị để nói chuyện, tôi nói mục đích của chị hôm nay đâu có ý tốt cho nhân viên mà chỉ thỏa mãn mục đích cá nhân và hạ thấp uy tín của nhân viên trước mặt sếp thôi. Chị nghe và rồi kể khó, kể khổ. Chị hỏi tôi vê định hướng, rồi chị gợi ý tôi sang phòng bên đang cần người mà chị định sẽ giới thiệu tôi sang đó. Ý nghĩ này của chị thật “hay”, mặc dù lúc này phòng tôi đang thiếu người, hay đơn giản chị ghét ai thì muốn tống khứ người ta đi cho khuất mắt, giống như cậu em trong phòng trước đã bị chị đuổi xuống công trường để làm việc?
Bây giờ, hằng ngày tôi vẫn làm việc bình thường, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ hết mình, không để ý đến chị, nhưng không ai biêt giữa tôi và chị đã có thỏa ước là trong vòng 6 tháng nữa tôi sẽ rời khỏi đây.
Những ngày tôi quyết định sẵn sàng ra đi, tôi cũng đã thu xếp được một công việc ổn thỏa và khá phù hợp với mình, chỉ cần tôi viết một lá đơn nữa là xong. Thế mà tôi lại có quyết định lên phó phòng. Được mấy ngày lên chức, lại có quyết định cho chị sang phòng khác làm trưởng phòng, còn tôi có quyết định phụ trách phòng này, cái phòng tôi đã gắn bó gần 4 năm qua và là nơi tôi đang định rứt áo ra đi. Tôi bị đặt vào thế bí, tôi đã quyết tâm ra đi rồi vậy mà, vì trách nhiệm tôi đã chọn sự ở lại, và cũng vì không còn chị ở đây nữa.
Thế đó, cuộc sống thật là bất ngờ cho đến phút chót và tôi biết tôi vẫn chưa hết duyên với nơi này.
Theo: 24h









