Diễn Đàn 1080 - Diễn Đàn Hỏi Đáp, Thảo Luận, Khám Phá

Ngày mai có hai cuộc hội ngộ

Xem kết quả: / 0
Bình thườngTuyệt vời 

Đây là chuyện thật của tôi: Tôi lớn lên sau những năm dài oằn vai người mẹ nuôi tôi ăn học. Hai đứa em tội quá, chẳng được như tôi… Năm 1994, tôi được nhận vào làm tại một Liên doanh khá lớn lúc đó, giữa Việt Nam và Hàn Quốc. Kim, trưởng phòng Kinh doanh, người Hàn, hơn tôi 2 tuổi, phỏng vấn tôi trực tiếp, sau đó trình Ban giám đốc cho tôi vào phòng Hành chính theo nguyện vọng của cá nhân tôi. Ngay trong tuần đầu, cuối một buổi sáng vừa từ công trường về, tôi nghe tiếng tranh cãi rất lớn. Đó là xung đột giữa Tổng giám đốc và Trưởng phòng tôi là Mr Lee. Vì còn trẻ, tôi sợ, và rón rén bước về bàn làm việc của mình. - Come here (lại đây)! Tôi giật thót mình ngoái lại… Ông Lee trợn trừng nhìn và ngoắc tay gọi tôi. Rồi sau đó mọi người thấy tôi mặt tái mét đứng trước bàn ông, còn ông thì sùi bọt mép trút cơn giận lên tôi…

 

Cuối cùng ông bỏ đi. Mọi người cũng rời phòng đi ăn trưa. Kim lại gần, nói đó không phải là lỗi của tôi, rằng đó là tính cách thường thấy của đàn ông Hàn Quốc và cần thông cảm với họ. Kim đề nghị tôi về làm việc tại phòng của Kim là phòng Kinh doanh. Tôi đồng ý. Mọi thứ thuận lợi, tôi thực sự vui thích với công việc. Chẳng bao lâu, nhà máy và khu văn phòng mới đã xây dựng xong. Chúng tôi chuyển về văn phòng mới. Về ngày hôm trước thì hôm sau chiếc xe máy cũ đời 87 mà tôi đã phải vay mượn toàn bộ tiền để mua cho khỏi phải đạp xe 9 cây số đến chỗ làm, đã không cánh mà bay. Năm 1994, mất một chiếc xe máy, không quy được cho ai vì công ty chưa có bảo vệ, tiếp tục đạp xe 18 cây số cả đi và về, nợ nần của cái xe đã mất, nhà quá nghèo.

 

Hỡi tôi ơi! Sau đó 2 tuần, Kim đến bàn tôi nói: I can lend you 2000USD, so you can buy a new motorbike (Tôi có thể cho bạn vay 2000Đô để bạn mua một xe máy mới). Hôm sau, tôi có một chiếc xe máy mới tinh: Dream II. Sản xuất kinh doanh của công ty ban đầu gặp không ít khó khăn vì sản phẩm mới, thị trường mới. Liên doanh có một số thay đổi nhân sự cấp cao: Tổng giám đốc hết nhiệm kỳ 2 năm về nước, người mới sang thay là Mr Hoang. Tôi vừa là nhân viên phòng Kinh doanh vừa là trợ lý của ông Hoang. Năm tiếp theo, đến lượt Kim phải về nước sau khi hết 3 năm nhiệm kỳ trưởng phòng. Tôi đã có đủ tiền để trả Kim. Kim nhất định không lấy, bảo tôi có thể trả sau. Tôi cố gắng thuyết phục, Kim chỉ nhận một nửa. Ngày về, đứng ngoài sân cùng tôi, Kim rớm nước mắt nói Kim rất tin tưởng rằng công ty sẽ phát triển mạnh vì thời điểm đã đến.

 


Họ đã cho tôi tinh thần tập thể, tương trợ và yêu mến.. (Ảnh minh họa)

 

Đúng vậy, lúc đó công ty bắt đầu có lãi, nhờ rất nhiều vào tâm huyết của Kim và mọi người khác. Tôi biết, Kim muốn ở lại để nhìn thấy thành quả rực rỡ hơn nhiều mà sau này công ty đã giành được. Tôi ước gì Kim đã được ở lại! Hai năm tiếp theo là hai năm tràn đầy niềm vui của tôi, là trợ lý và phiên dịch của Ban giám đốc, là cây cầu nối giữa người Việt ta và người Hàn, cũng không khó để duy trì tốt mối quan hệ giữa những người của hai nền văn hóa có nhiều điểm tương đồng hơn là khác biệt. Có điều kiện giao tiếp nhiều nhất với Tổng giám đốc Hoang, tôi được ông coi như một người bạn và một người cháu. Tôi cũng rất quý và nể trọng ông. Rồi ông cũng về nước sau khi kết thúc nhiệm kỳ, đó là năm 1998.

 

Thời gian cứ thế trôi. Gần đây, ông trở lại Việt Nam, sống và làm việc ở một thành phố khác nơi tôi ở. Tôi gặp lại ông. Ngỡ ngàng vì thấy ông già đi nhanh quá. Công việc của ông, của tôi, nó bận bịu, và cả bon chen do cuộc sống hiện đại mang lại, chỉ rất lâu mới có điều kiện gặp nhau, café hoặc ăn tối. Vậy là đã vui lắm rồi. Hôm nay, đúng ngày ông chuyển về văn phòng mới, tôi lên thăm. Thấy trong đống ngổn ngang có cả ngàn con hạc giấy, bé xíu. Lặng lẽ, tôi ngồi xuống. Rồi ông kể… chuyện ông giận vợ ông, do lỗi của ông, ông bỏ sang Việt Nam.

 

Kể từ đó, đã mấy năm, mỗi ngày ông gấp một con hạc giấy. Tôi hỏi ông nhớ mong điều gì, hay ai? Ông cười buồn, nhưng trong mắt ánh lên niềm vui, và nói ông mong ngày trở về nước Hàn để đoàn tụ với vợ, rằng hôm qua vợ ông đã tha thứ và đang chờ đón ông về. Tôi hỏi tiếp, ông có biết Kim ở đâu không? Ông gật đầu. Mắt tôi sáng lên. Tôi nói: Vậy ngày mai ông về với vợ, ông cho tôi đi cùng với nhé, tôi muốn gặp Kim và muốn chứng kiến giây phút đoàn tụ của ông bà. Ông cười to và giơ cao cánh tay vẫn rắn chắc, bàn tay xoè ra, để tôi cùng làm như vậy, và hai bàn tay đập vào nhau, biểu thị của niềm vui và chiến thắng như chúng tôi từng làm trước đây. Tôi cáo từ ông, ra về để chuẩn bị cho ngày mai đi cùng ông sang thăm xứ Hàn, nơi giữa chúng tôi sẽ diễn ra hai cuộc hội ngộ: Ông và vợ ông, tôi và Kim. Xuống thang máy, tôi hình dung ra cảnh tại sân bay bên đó ông ôm hôn vợ ông. Và tôi, Quân, bắt tay Mr Kim thật chặt, thể hiện tinh thần và sức mạnh của hai người đàn ông là bạn, là đồng nghiệp, tôn trọng và quý mến nhau. Đêm nay, tình cờ đọc 24h.com.vn… xin chia sẻ với các bạn câu chuyện trên của tôi.

 

Theo: 24h

 

Xe hơi

Liệu BYD G3 có hấp dẫn người Việt? Liệu BYD G3 có hấp dẫn người Việt? Với giá chưa đến 400 triệu đồng, mẫu sedan hạng nhỏ BYD G3 có...
Xu hướng nào cho việc phát triển xe hơi đời mói? Xu hướng nào cho việc phát triển xe hơi đời mói?   Sự sang trọng của xe đời mới được nâng lên cùng với gi...
Phân hạng các dòng ôtô Phân hạng các dòng ôtô Không khó để xếp một chiếc xe hơi vào đúng phân khúc trên th...

Phong thủy

Chế ngự nhà tán khí dựa theo khoa học phong thủy đông phương Chế ngự nhà tán khí dựa theo khoa học phong thủy đông phương Theo các chuyên gia phong thủy, con người có thể chế ngự nhà tán...
Phong thủy với gương soi Phong thủy với gương soi   Gương soi hữu dụng trong những không gian chật hẹp vì dườ...
Nước và những giá trị Phong thủy Nước và những giá trị Phong thủy   Hành Thủy phát huy khá hiệu quả trong các công trình du lịch...